Một người đàn ông cố gắng vượt qua những hàng dãy núi với hy vọng sẽ
tìm được nơi cắm trại trước khi cơn bão tuyết chết người ập tới.
Nhưng những đợt gió tuyết và đá đã làm anh ngã quỵ mấy lần khi cố
gắng tìm lối đi. Mặc dù ý thức mình đang ở rất gần với nơi cắm trại
nhưng anh ta đã bị mất phương hướng.
Cuối cùng trong bóng tối anh ta gục xuống một đống tuyết lạnh, hoàn
toàn kiệt sức. Anh nằm chờ chết.
Bỗng anh cảm thấy như nghe tiếng gì đó - một tiếng kêu yếu ớt như là
tiếng một chú chó con. Như bị âm thanh đó làm tỉnh dậy, anh ta cố bò
theo hướng âm thanh và thấy 1 chú chó con cũng bị lạc trong biển
tuyết. Người đàn ông bắt đầu xoa bộ lông của nó, cố gắng làm cho máu
của nó lưu thông. Anh sưởi ấm nó bằng hơi thở của mình và cứ thế
tiếp tục suốt đêm với hy vọng chú chó con có thể sống được.
Ngày hôm sau, những người Hướng Đạo Sinh trong làng tìm thấy người
đàn ông và con chó, cả hai đều còn sống. Họ khám phá ra rằng khi
người đàn ông vận động suốt đêm để cứu sống con chó, anh ta cũng đã
giúp mình sống sót.
Khi chúng ta giúp đỡ người khác lẽ dĩ
nhiên chúng ta sẽ làm rất nhiều điều có ích cho họ. Nhưng quan trọng
là bản thân chúng ta cũng thay đổi, theo hướng tốt đẹp hơn. Chúng ta
trưởng thành hơn. Một lúc nào đó thấy tâm hồn mình trống rỗng, bạn
nên ngưng nghĩ đến bản thân mình mà hãy quay ra giúp đỡ người khác.
Cách tốt nhất để có một tâm hồn và tinh thần khoẻ khoắn là hãy quên
đi bản thân mình.
