Tại một ngôi chùa nọ, có một chú tiểu được giao xây một bức tường
gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch
đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến
triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó
làm phiền lòng bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt
đẹp đầu tiên trong đời.
Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông
xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình,
chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận
khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều
tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng
như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.
Kể
từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ đi
khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.
Một
hôm có hai nhà sư già đến tham quan nội đền. Chú tiểu đã cố lái sang
hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường
mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã
thốt lên:
- ''Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!''.
- ''Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạcy xấu xí ngay
giữa bức tường kia ư?'' - chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.
- ''Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành
một bức tường tuyệt vời ra sao'' - vị sư già từ tốn.
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản
thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho
rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta
đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên
gạch hoàn hảo.
Và đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi
bắt gặp ai mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến
tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng
những điều tốt đẹp họ đã làm.
Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một
thế giới nhân ái trước hết là một thế giới nơi lỗi lầm được tha thứ.