Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng.
Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu:
- Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và
đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ.
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng
sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số
lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng
kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên
hàng rào.
Ðến
một ngày, cậu đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu
đến thưa với cha và ông bảo: Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà
con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhỗ cây đing ra
khỏi hàng rào.
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậy bé đã vui mừng hãnh
diện tìm cha báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào
nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu:
- Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn
những lổ đinh còn để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như
ngày xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời
ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương
khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao
nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ:
vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác.
Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp
con cười và giúp mọi chuyện. Họ nghe con than vãn khi con gặp khó
khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. hãy
nhớ lấy lời cha...